和张德远伐松之什

宋代 党怀英
社栎赋散材,乃遭匠石嗤。高梧中宫徵,不能保孙枝。 全伤随用否,理固不可移。堂堂十八公,端劲出天姿。 蟠根借馀润,茂郁清溪湄。雨师夜失律,偶此遗神螭。 烟鳞渍寒雨,雾鬣明朝曦。腾拿困愈壮,偃蹇僵不疲。 未能走沆漭,聊与草木嬉。长风动头角,吟啸舒郁伊。 尘埃讵能久,雷电会有时。昨宵卧溪月,老影閒横欹。 天明竟不举,俯仰益怪奇。拿拳攀半崖,渴喙吞清漪。 希珍价不售,复病樵柯危。材高辄尔耳,咄彼造化儿。 樛枝饱霜雪,遽与蓬蒿衰。孤标挽万牛,未为廊庙知。 窈窕桃李春,奈尔千岁期。枯桑岂自贾,取败以老龟。 兹非爨下材,梁栋终见施。长短归自然,勿为凫鹤悲。
shè sàn cái   nǎi zāo jiàng shí chī gāo zhōng gōng zhēng   néng bǎo sūn zhī    
quán shāng suí yòng fǒu   táng táng shí gōng duān   jìn chū tiān   姿  
pán gēn jiè rùn   mào qīng méi shī shī ǒu   shén chī    
yān lín hán   liè míng cháo téng kùn zhuàng yǎn   jiǎn jiāng    
wèi néng zǒu hàng mǎng   liáo cǎo cháng fēng dòng tóu jiǎo yín   xiào shū    
chén āi néng jiǔ   léi diàn huì yǒu shí zuó xiāo yuè lǎo   yǐng xián héng    
tiān míng jìng   yǎng guài quán pān bàn   huì tūn qīng    
zhēn jià shòu   bìng qiáo wēi cái gāo zhé ěr ěr duō   zào huà ér    
jiū zhī bǎo shuāng xuě   péng hāo shuāi biāo wǎn wàn niú wèi   wèi láng miào zhī    
yǎo tiǎo táo chūn   nài ěr qiān suì sāng jiǎ   bài lǎo guī    
fēi cuàn xià cái   liáng dòng zhōng jiàn shī cháng duǎn guī rán   wèi bēi