和张簿韵

宋代 张嵲
平昔志升车,年来但芒屦。 前旬返城邑,宵旦未逾数。 及兹复入山,始觉离乱苦。 行行望远峰,山村犹几许。 风清初戒寒,云垂欲收雨。 羸马尚嘶林,吾行已遵渚。 茂树曩堪攀,澄潭今可俯。 秋意满山川,微烟澹村坞。 经过竹篱侧,倦极欣一语。 三钟应昔志,一室固堪处。 去留非本心,偶地因为主。 野尽尽茅茨,山田多瘠卤。 菽粟工疗饥,薯蓣行堪煮。 一水可乘流,从公公莫御。
píng zhì shēng chē   nián lái dàn máng  
qián xún fǎn chéng   xiāo dàn wèi shù  
shān   shǐ jué luàn  
xíng xíng wàng yuǎn fēng   shān cūn yóu  
fēng qīng chū jiè hán   yún chuí shōu  
léi shàng lín   xíng zūn zhǔ  
mào shù nǎng kān pān   chéng tán jīn  
qiū mǎn shān chuān   wēi yān dàn cūn  
jīng guò zhú   juàn xīn  
sān zhōng yīng zhì   shì kān chù  
liú fēi běn xīn   ǒu yīn wéi zhǔ  
jìn jìn máo   shān tián duō  
shū gōng liáo   shǔ xíng kān zhǔ  
shuǐ chéng liú   cóng gōng gong