和喻叔奇游天衣

宋代 王十朋
稽山高入云,鉴湖阔浮空。禹秦有馀迹,晋宋多钜公。 我来岁及周,梦寐怀清风。兹欣天气佳,扶桑欲曈昽。 驾言天衣游,盍簪尽鸳鸿。经夕戒行李,如期集仙宫。 联骑出城南,行行指秦峰。千岩竞吐秀,眼界清无穷。 招提在何许,十里松阴浓。林端忽钟磬,与客为先容。 群簪拥花界,双佩鸣寒空。试将比天台,大略如思丰。 首读邑浩碑,妙理开昏蒙。细观元白诗,丘壑罗胸中。 萧壁尚堪面,梁薪几经烘。兹宫现有相,禅客谈无同。 朝阳最崭绝,白云抹其胸。杜鹃天下无,至今映山红。 鸡僧始开山,道业闻清衷。思举照不起,高价倾江东。 袈裟缕黄金,宫女自针工。昭明亲抱送,礼意何太恭。 白马忽渡江,台城丧英雄。国破遗衣在,丹青落尘容。 我辈皆书生,意气飘如虹。蜡屐共寻幽,宁求香火功。 载酒怀贺老,招隐思戴颙。赋诗效吹台,一饭敢不忠。 况我贤使君,德宇尤疏通。楚醴饷百榼,白衣走山中。 嗟余何为者,天资愧倥侗。谬与酒中仙,偶同蕺山松。 同年妙词章,况有山水供。古诗如古琴,山高水溶溶。 背囊小奚奴,捧砚长须僮。胜游与佳作,二美今具逢。 品题遍群英,波澜及孤踪。掬水弄华句,比拟何凡庸。 兹会如兰亭,同行类荀龙。盛事在诗史,奚用呼画工。
shān gāo yún   jiàn kuò kōng qín yǒu jìn   sòng duō gōng    
lái suì zhōu   mèng mèi huái 怀 qīng fēng xīn tiān jiā   sāng tóng lóng    
jià yán tiān yóu   zān jǐn yuān hóng 鸿 jīng jiè xíng   xiān gōng    
lián chū chéng nán   xíng xíng zhǐ qín fēng qiān yán jìng xiù yǎn   jiè qīng qióng    
zhāo zài   shí sōng yīn nóng lín duān zhōng qìng   wèi xiān róng    
qún zān yōng huā jiè   shuāng pèi míng hán kōng shì jiāng tiān tāi   lüè fēng    
shǒu hào bēi   miào kāi hūn mēng guān yuán bái shī qiū   luó xiōng zhōng    
xiāo shàng kān miàn   liáng xīn jīng hōng gōng xiàn yǒu xiāng chán   tán tóng    
zhāo yáng zuì zhǎn jué   bái yún xiōng juān tiān xià zhì   jīn yìng shān hóng    
sēng shǐ kāi shān   dào wén qīng zhōng zhào gāo   jià qīng jiāng dōng    
jiā shā huáng jīn   gōng zhēn gōng zhāo míng qīn bào sòng   tài gōng    
bái jiāng   tái chéng sàng yīng xióng guó zài dān   qīng luò chén róng    
bèi jiē shū shēng   piāo hóng gòng xún yōu níng   qiú xiāng huǒ gōng    
zài jiǔ huái 怀 lǎo   zhāo yǐn dài yóng shī xiào chuī tái   fàn gǎn zhōng    
kuàng xián shǐ 使 jūn   yóu shū tōng chǔ xiǎng bǎi bái   zǒu shān zhōng    
jiē wéi zhě   tiān kuì kōng tóng miù jiǔ zhōng xiān ǒu   tóng shān sōng    
tóng nián miào zhāng   kuàng yǒu shān shuǐ gōng shī qín shān   gāo shuǐ róng róng    
bèi náng xiǎo   pěng yàn cháng tóng shèng yóu jiā zuò èr   měi jīn féng    
pǐn biàn qún yīng   lán zōng shuǐ nòng huá   fán yōng    
huì lán tíng   tóng háng lèi xún lóng shèng shì zài shī shǐ   yòng huà gōng