和虞使君赋山茶花二首

宋代 程公许
眼明绝艳照凋年,傲雪凌霜分外妍。 鹤顶染砂那得似,犀棱削角自苍然。 若为白瑞三科里,独抱丹心一节坚。 岁晚须公与商略,尽渠春书万红嫣。
yǎn míng jué yàn zhào diāo nián   ào xuě líng shuāng fèn wài yán  
dǐng rǎn shā de   léng xuē jiǎo cāng rán  
ruò wéi bái ruì sān   bào dān xīn jié jiān  
suì wǎn gōng shāng lüè   jǐn chūn shū wàn hóng yān