和虞使君春雨

宋代 程公许
诗翁高卧沧江上,几为忧民霜鬓毛。 推枕中宵赋春雨,笔锋如莹鸊鹈膏。
shī wēng gāo cāng jiāng shàng   wèi yōu mín shuāng bìn máo  
tuī zhěn zhōng xiāo chūn   fēng yíng gāo