和韵三茆山呈张伯雨外史

元代 萨都剌
碧桃花落蓬莱宫,银屏甲帐围春风。冰帘卷水玉堂静,白露滴月银床空。 仙人夜酌九霞酒,手握北斗倾尊中。梧枝落影凤凰语,幽韵仿佛临苍穹。 伐毛洗髓天地老,火鼎夜出芙蓉红。呼龙洞口种瑶草,采药忽遇松间童。 茆君自骑一虎去,犹闻珂佩声丁东。武华山人三载别,绿袍赤杖苍髯翁。 淮南江上复相见,落日淡淡天无穷。明朝稽首渡江去,楚水清浅银河通。
táo huā luò péng lái gōng   yín píng jiǎ zhàng wéi chūn fēng bīng lián juǎn shuǐ táng jìng   bái yuè yín chuáng kōng
xiān rén zhuó jiǔ xiá jiǔ   shǒu běi dǒu qīng zūn zhōng zhī luò yǐng fèng huáng   yōu yùn fǎng 仿 lín cāng qióng
máo suǐ tiān lǎo   huǒ dǐng chū róng hóng lóng dòng kǒu zhǒng yáo cǎo   cǎi yào sōng jiān tóng
máo jūn   yóu wén pèi shēng dīng dōng huà shān rén sān zài bié   绿 páo chì zhàng cāng rán wēng
huái nán jiāng shàng xiāng jiàn   luò dàn dàn tiān qióng míng cháo shǒu jiāng   chǔ shuǐ qīng qiǎn yín tōng