和韵 其一

宋代 韩淲
不是伤春著句迟,似醒犹困欲晴时。从他野草閒花见,已自雄蜂雌蝶知。
shì shāng chūn zhù chí   shì xǐng yóu kùn qíng shí cóng cǎo xián huā jiàn   xióng fēng dié zhī