和韵 其二

宋代 韩淲
春来常苦少晴阳,纵有幽花未肯芳。不是骚人催唤醒,煖风迟日也无香。
chūn lái cháng shǎo qíng yáng   zòng yǒu yōu huā wèi kěn fāng shì sāo rén cuī huàn xǐng nuǎn   fēng chí xiāng