和耘老弟韵 其一

宋代 虞俦
雪意垂垂漫不收,预愁严凛压貂裘。十分果是滋农谷,一片何妨上酒舟。 天远雁飞难寄字,江寒鱼懒不吞钩。欲酬妙唱无佳思,岁恶诗人且罢休。
xuě chuí chuí màn shōu   chóu yán lǐn diāo qiú shí fēn guǒ shì nóng   piàn fáng shàng jiǔ zhōu    
tiān yuǎn yàn fēi nán   jiāng hán lǎn tūn gōu chóu miào chàng jiā suì   è shī rén qiě xiū