和耘老弟韵 其二

宋代 虞俦
岁旱十分无一收,苦寒何许索重裘。流民岂是无常产,触处浑如不系舟。 但愿天心怜冻馁,莫教雪意大牵钩。祇今宿麦无人种,谁问王师休未休。
suì hàn shí fēn shōu   hán suǒ chóng qiú liú mín shì cháng chǎn chù   chù hún zhōu    
dàn yuàn tiān xīn lián dòng něi   jiào xuě qiān gōu jīn mài 宿 rén zhǒng shuí   wèn wáng shī xiū wèi xiū