和韵答马用宏

宋代 葛胜仲
三吴汗漫游,弥月沐风雨。归来骇贫舍,忽有金刚杵。 岂惟心疾失,顿觉头风愈。句如冰壶清,格类瓦棺古。 五言有奥境,此段得笺诂。吾衰久寂寂,笑人忧邓禹。 自贬岂不能,趋竞虞姗侮。洞庭岩壑秀,信美真吾土。 秋涛浮乾坤,日月互吞吐。中有七十山,招提称踵武。 归命两足尊,一洗俗谛苦。但喜经翻贝,那知檄驰羽。 钟鱼走诸刹,衽席讵安处。洞天隔尘寰,仙境一二数。 毛公金丹成,拔宅已轻举。空馀朝斗坛,遗址犹可睹。 法城有龙象,今作西山主。净瓶逗真机,松枝代挥麈。 示我第一义,金篦破昏瞽。清游怀清标,所恨隔笑语。 茅庐新塈涂,户牖木仅斧。剧谈伫公来,相望十里许。
sān hàn màn yóu   yuè fēng guī lái hài pín shè   yǒu jīn gāng chǔ    
wéi xīn shī   dùn jué tóu fēng bīng qīng   lèi guān    
yán yǒu ào jìng   duàn jiān shuāi jiǔ xiào   rén yōu dèng    
biǎn néng   jìng shān dòng tíng yán xiù xìn   měi zhēn    
qiū tāo qián kūn   yuè tūn zhōng yǒu shí shān zhāo   chēng zhǒng    
guī mìng liǎng zūn   dàn jīng fān bèi   zhī chí    
zhōng zǒu zhū shā   rèn ān chǔ dòng tiān chén huán xiān   jìng èr shù    
máo gōng jīn dān chéng   zhái qīng kōng cháo dòu tán   zhǐ yóu    
chéng yǒu lóng xiàng   jīn zuò 西 shān zhǔ jìng píng dòu zhēn sōng   zhī dài huī zhǔ    
shì   jīn hūn qīng yóu huái qīng 怀 biāo suǒ   hèn xiào    
máo xīn   yǒu jǐn tán zhù gōng lái xiāng   wàng shí