和喻明仲马上吹笛

宋代 张舜民
越客思归黯不平,閒持长笛写秦声。 羡君气海如斯壮,博我词锋莫敢争。 江上梅花开又落,陇头流水咽还惊。 岂知不寐鳏鱼眼,独坐山堂对月明。
yuè guī àn píng   xián chí cháng xiě qín shēng  
xiàn jūn hǎi zhuàng   fēng gǎn zhēng  
jiāng shàng méi huā kāi yòu luò   lǒng tóu liú shuǐ yàn hái jīng  
zhī mèi guān yǎn   zuò shān táng duì yuè míng