和岳文二公西湖韵

宋代 何梦桂
昆明灰出海扬尘,老去英雄白发新。 宫阙崔嵬千里月,楼台牢落十年春。 血流杜宇悲游子,梦断梅花忆故人。 立尽断桥寒日薄,回头何处望天津。
kūn míng huī chū hǎi yáng chén   lǎo yīng xióng bái xīn  
gōng què cuī wéi qiān yuè   lóu tái láo luò shí nián chūn  
xuè liú bēi yóu   mèng duàn méi huā rén  
jǐn duàn qiáo hán   huí tóu chǔ wàng tiān jīn