和尉迟赞善秋暮僻居

宋代 徐铉
登高节物最堪怜,小岭疏林对槛前。轻吹断时云缥缈, 夕阳明处水澄鲜。江城秋早催寒事,望苑朝稀足晏眠。 庭有菊花尊有酒,若方陶令愧前贤。
dēng gāo jié zuì kān lián   xiǎo lǐng shū lín duì kǎn qián qīng chuī duàn shí yún piāo miǎo  
yáng míng chù shuǐ chéng xiān jiāng chéng qiū zǎo cuī hán shì   wàng yuàn cháo yàn mián
tíng yǒu huā zūn yǒu jiǔ   ruò fāng táo lìng kuì qián xián