和元遗山太山古句

元代 王奕
我来拜争鲁,舟过歌凤台。 登峄仰东蒙,自谓高矣哉。 及登东山顶,天级真难阶。 河渎走罅漏,嵪陵塌埏垓。 己大物自小,夙学得所谐。 圣贤分地步,高下随其材。 于道既有觉,沿崖剔碑苔。 七十二君者,谬迷良可哀。 王侯哄蚁穴,休王滋无涯。 三千六百朞,治忽知几回。 悠哉身后史,聊尔生前杯。 大块囿躯壳,客气行风雷。 神功一收敛,非去亦非来。 试出亭毒表,岱峰赤微埃。 安得铁柄箒,埽尽兀实堆。 上下一无极,释然畅虚怀。 平明下山去,天门挂芒鞋。 金童玉女夹道迎,鸾铃凤翟红云开。 道逢明复与守道,拊肩携手歌崔嵬。 谓予如欲看白日,请骑黄鹄同上无色空界外。 苍梧帝子正与彼,倏忽混沌高卧真蓬莱。
lái bài zhēng   zhōu guò fèng tái
dēng yǎng dōng méng   wèi gāo zāi
dēng dōng shān dǐng   tiān zhēn nán jiē
zǒu xià lòu   qiāo líng shān gāi
xiǎo   xué de suǒ xié
shèng xián fēn   gāo xià suí cái
dào yǒu jué   yán 沿 bēi tái
shí èr jūn zhě   miù liáng āi
wáng hóu hǒng xuè   xiū wáng
sān qiān liù bǎi   zhì zhī huí
yōu zāi shēn hòu shǐ   liáo ěr shēng qián bēi
kuài yòu qiào   qi xíng fēng léi
shén gōng shōu liǎn   fēi fēi lái
shì chū tíng biǎo   dài fēng chì wēi āi
ān tiě bǐng zhǒu   sào jǐn shí duī
shàng xià   shì rán chàng huái 怀
píng míng xià shān   tiān mén guà máng xié
jīn tóng jiā dào yíng   luán líng fèng hóng yún kāi
dào féng míng shǒu dào   jiān xié shǒu cuī wéi
wèi kàn bái   qǐng huáng tóng shàng kōng jiè wài
cāng zhèng   shū hùn dùn gāo zhēn péng lái