和袁尚书韵

宋代 吴潜
珠琲无烦费斗量,家家泼撒不珍藏。 浑疑入腊梅花放,已卜来年稻颗香。 万感固知由气类,一根元只自心秧。 天怜老子忧民切,将变荒州作富穰。
zhū bèi fán fèi dǒu liáng   jiā jiā zhēn cáng  
hún méi huā fàng   bo lái nián dào xiāng  
wàn gǎn zhī yóu lèi   gēn yuán zhī xīn yāng  
tiān lián lǎo zi yōu mín qiè   jiāng biàn huāng zhōu zuò ráng