和远老四首

宋代 吴芾
身居仕路梦家山,一日君恩放我还。 从此便为终老计,只愁造物靳清閒。
shēn shì mèng jiā shān   jūn ēn fàng hái
cóng biàn 便 wèi zhōng lǎo   zhǐ chóu zào jìn qīng xián