和袁鉴翁

元代 刘诜
病客终何似,须髯日日深。能诗今见子,阅世自怜心。 湿础生花气,晴枝堕鹊阴。村村风物好,我自爱禅林。
bìng zhōng   rán shēn néng shī jīn jiàn zi yuè   shì lián xīn    
shī 湿 chǔ shēng huā   qíng zhī duò què yīn cūn cūn fēng hǎo   ài chán lín