贺雨

唐代 白居易
皇帝嗣宝历,元和三年冬。自冬及春暮,不雨旱爞爞。 上心念下民,惧岁成灾凶。遂下罪己诏,殷勤告万邦。 帝曰予一人,继天承祖宗。忧勤不遑宁,夙夜心忡忡。 元年诛刘辟,一举靖巴邛。二年戮李锜,不战安江东。 顾惟眇眇德,遽有巍巍功。或者天降沴,无乃儆予躬。 上思答天戒,下思致时邕。莫如率其身,慈和与俭恭。 乃命罢进献,乃命赈饥穷。宥死降五刑,责己宽三农。 宫女出宣徽,厩马减飞龙。庶政靡不举,皆出自宸衷。 奔腾道路人,伛偻田野翁。欢呼相告报,感泣涕沾胸。 顺人人心悦,先天天意从。诏下才七日,和气生冲融。 凝为油油云,散作习习风。昼夜三日雨,凄凄复濛濛。 万心春熙熙,百谷青芃芃.人变愁为喜,岁易俭为丰。 乃知王者心,忧乐与众同。皇天与后土,所感无不通。 冠珮何锵锵,将相及王公。蹈舞呼万岁,列贺明庭中。 小臣诚愚陋,职忝金銮宫。稽首再三拜,一言献天聪。 君以明为圣,臣以直为忠。敢贺有其始,亦愿有其终。
huáng bǎo   yuán sān nián dōng dōng chūn   hàn chóng chóng
shàng xīn niàn xià mín   suì chéng zāi xiōng suì xià zuì zhào   yīn qín gào wàn bāng
yuē rén   tiān chéng zōng yōu qín huáng níng   xīn chōng chōng
yuán nián zhū liú   jìng qióng èr nián   zhàn ān jiāng dōng
wéi miǎo miǎo   yǒu wēi wēi gōng huò zhě tiān jiàng   nǎi jǐng gōng
shàng tiān jiè   xià zhì shí yōng shēn   jiǎn gōng
nǎi mìng jìn xiàn   nǎi mìng zhèn qióng yòu jiàng xíng   kuān sān nóng
gōng chū xuān huī   jiù jiǎn fēi lóng shù zhèng   jiē chū chén zhōng
bēn téng dào rén   tián wēng huān xiāng gào bào   gǎn zhān xiōng
shùn rén rén xīn yuè   xiān tiān tiān cóng zhào xià cái   shēng chōng róng
níng wèi yóu yóu yún   sàn zuò fēng zhòu sān   méng méng
wàn xīn chūn   bǎi qīng péng péng   . rén biàn chóu wèi   suì jiǎn wèi fēng
nǎi zhī wáng zhě xīn   yōu zhòng tóng huáng tiān hòu   suǒ gǎn tōng
guān pèi qiāng qiāng   jiàng xiàng wáng gōng dǎo wàn suì   liè míng tíng zhōng
xiǎo chén chéng lòu   zhí tiǎn jīn luán gōng shǒu zài sān bài   yán xiàn tiān cōng
jūn míng wèi shèng   chén zhí wèi zhōng gǎn yǒu shǐ   yuàn yǒu zhōng