和友人中秋

宋代 张嵲
秋来未省举杯频,却扫空山绝众宾。寂历平林方陨叶,扶疏丹桂独生春。 天高地迥轮当午,露白星稀夜向晨。闻道开樽成浪语,不妨聊作独醒人。
qiū lái wèi shěng bēi pín   què sǎo kōng shān jué zhòng bīn píng lín fāng yǔn   shū dān guì shēng chūn    
tiān gāo jiǒng lún dāng   lòu bái xīng xiàng chén wén dào kāi zūn chéng làng   fáng liáo zuò xǐng rén