和友人韵 其二

明代 李昌祺
荷衣兰作佩,药槛席为门。淡泊幽情远,真淳古道尊。 花飘仁在核,叶落液归根。消息盈虚理,当从达者论。
lán zuò pèi   yào kǎn wèi mén dàn yōu qíng yuǎn zhēn   chún dào zūn    
huā piāo rén zài   luò guī gēn xiāo xi yíng dāng   cóng zhě lùn