和友人游鹤林韵

元代 萨都剌
何人结屋山之阻,剩水残山半间与。竹院东风僧未归,落日楼台自铃语。 刘家事业今沉沦,空馀黄鹄青嶙峋。孙家气概果何在,当时未必分伪真。 可怜处士若冯道,安得骂贼如张巡。百年往事空白日,万山花落如红尘。 不如扫地倾二斗,径造何必问主人。东廊西廊云不扫,白鹤归来立华表。 沈郎敲棋山鸟惊,陈郎落笔龙蛇绕。葛公饮酒不论钱,何必三茅求悟道。 乌髯白面郭将军,痛哭长歌写怀抱。了公绝若耳不闻,何处深山拾瑶草。 倚歌和者病参军,小窗病起风日好。荼䕷满庭香雪晴,柳花帘幕捲春晓。 人生乐事当胜游,山堂作者半日留。古来此事谁不乐,只恐人去山灵愁。
rén jié shān zhī   shèng shuǐ cán shān bàn jiān zhú yuàn dōng fēng sēng wèi guī   luò lóu tái líng
liú jiā shì jīn chén lún   kōng huáng qīng lín xún sūn jiā gài guǒ zài   dāng shí wèi fēn wěi zhēn
lián chǔ shì ruò féng dào   ān zéi zhāng xún bǎi nián wǎng shì kòng bái   wàn shān huā luò hóng chén
sǎo qīng èr dòu   jìng zào wèn zhǔ rén dōng láng 西 láng yún sǎo   bái guī lái huá biǎo
shěn láng qiāo shān niǎo jīng   chén láng luò lóng shé rào gōng yǐn jiǔ lùn qián   sān máo qiú dào
rán bái miàn guō jiāng jūn   tòng cháng xiě huái 怀 bào le gōng jué ruò ěr wén   chǔ shēn shān shí yáo cǎo
zhě bìng cān jūn   xiǎo chuāng bìng fēng hǎo mǎn tíng xiāng xuě qíng   liǔ huā lián juǎn chūn xiǎo
rén shēng shì dāng shèng yóu   shān táng zuò zhě bàn liú lái shì shuí   zhǐ kǒng rén shān líng chóu