和友人许裳题宣平里古藤

唐代 张蠙
欲结千年茂,生来便近松。迸根通井润,交叶覆庭秾。 历代频更主,盘空渐变龙。昼风圆影乱,宵雨细声重。 盖密胜丹桂,层危类远峰。嫩条悬野鼠,枯节叫秋蛩。 翠老霜难蚀,皴多藓乍封。几家遥共玩,何寺不堪容。 客对忘离榻,僧看误过钟。顷因陪预作,终夕绕枝筇。
jié qiān nián mào   shēng lái biàn 便 jìn sōng bèng gēn tōng jǐng rùn   jiāo tíng nóng
dài pín gèng zhǔ   pán kōng jiàn biàn lóng zhòu fēng yuán yǐng luàn   xiāo shēng zhòng
gài shèng dān guì   céng wēi lèi yuǎn fēng nèn tiáo xuán shǔ   jié jiào qiū qióng
cuì lǎo shuāng nán shí   cūn duō xiǎn zhà fēng jiā yáo gòng wán   kān róng
duì wàng   sēng kàn guò zhōng qǐng yīn péi zuò   zhōng rào zhī qióng