和友人新阳韵

宋代 卫宗武
生机天地宁终藏,剥极复反开新阳。 阳明渐进阴浊散,辉光万象熏佳祥。 不必晷验度合表,不必风问来何方。 朝廷有道雨暘若,满家五谷歌穰穰。 占年梅映腊雪瑞,回暖柳拂春昼长。 愿君多送锦绣句,为我一洗冰炭肠。 阳春一曲和盖寡,愧我芜陋匪报章。 独思愁叹接田里,安得击壤衢游康。
shēng tiān níng zhōng cáng   fǎn kāi xīn yáng  
yáng míng jiàn jìn yīn zhuó sàn   huī guāng wàn xiàng xūn jiā xiáng  
guǐ yàn biǎo   fēng wèn lái fāng  
cháo tíng yǒu dào yáng ruò   mǎn jiā rǎng rǎng  
zhàn nián méi yìng xuě ruì   huí nuǎn liǔ chūn zhòu zhǎng  
yuàn jūn duō sòng jǐn xiù   wèi bīng tàn cháng  
yáng chūn gài guǎ   kuì lòu fěi bào zhāng  
chóu tàn jiē tián   ān rǎng yóu kāng