和友人秋怀

宋代 卫宗武
林薮发枯山敛眉,凛秋岂但楚臣悲。 翩翩莺燕知何往,猎猎鹰鸇正得时。 残雨晓添衣气润,新寒夜厌漏声迟。 悲风入调须频奏,妙趣惟庆心自知。
lín sǒu shān liǎn méi   lǐn qiū dàn chǔ chén bēi  
piān piān yīng yàn zhī wǎng   liè liè yīng zhān zhèng de shí  
cán xiǎo tiān rùn   xīn hán yàn lòu shēng chí  
bēi fēng diào pín zòu   miào wéi qìng xīn zhī