和友人见题山居水阁八韵

唐代 杜荀鹤
池阁初成眼豁开,眼前霁景属微才。试攀檐果猿先见, 才把渔竿鹤即来。修竹已多犹可种,艳花虽少不劳栽。 南昌一榻延徐孺,楚国千钟逼老莱。未称执鞭奔紫陌, 惟宜策杖步苍苔。笼禽岂是摩霄翼,润木元非涧下材。 鉴己每将天作镜,陶情常以海为杯。和君诗句吟声大, 虫豸闻之谓蛰雷。
chí chū chéng yǎn huō kāi   yǎn qián jǐng shǔ wēi cái shì pān yán guǒ yuán xiān jiàn  
cái gān 竿 lái xiū zhú duō yóu zhǒng   yàn huā suī shǎo láo zāi
nán chāng yán   chǔ guó qiān zhōng lǎo lái wèi chēng zhí biān bēn  
wéi zhàng cāng tái lóng qín shì xiāo   rùn yuán fēi jiàn xià cái
jiàn měi jiāng tiān zuò jìng   táo qíng cháng hǎi wèi bēi jūn shī yín shēng  
chóng zhì wén zhī wèi zhé léi