和友人悼亡

唐代 温庭筠
玉貌潘郎泪满衣,画罗轻鬓雨霏微。红兰委露愁难尽, 白马朝天望不归。宝镜尘昏鸾影在,钿筝弦断雁行稀。 春来多少伤心事,碧草侵阶粉蝶飞。
mào pān láng lèi mǎn   huà luó qīng bìn fēi wēi hóng lán wěi chóu nán jǐn  
bái cháo tiān wàng guī bǎo jìng chén hūn luán yǐng zài   diàn zhēng xián duàn yàn háng
chūn lái duō shǎo shāng xīn shì   cǎo qīn jiē fěn dié fēi