和游南台

宋代 释德洪
老思垂一足,饭想成沙纕。顿斧盘石上,分灯续螺江。 坐令遗迹地,咄嗟成宝坊。永怀青松下,睡快欣明窗。 曾侯有逸韵,诗律挟风霜。重来拜白塔,前身疑姓庞。 山僧作巴音,耸肩颀而长。愿施笔供养,普熏知见香。 吾观三公子,凛然万夫望。何当吐佳句,刻石照沅湘。
lǎo chuí   fàn xiǎng chéng shā rǎng dùn pán shí shàng fēn   dēng luó jiāng    
zuò lìng   duō jiē chéng bǎo fāng yǒng huái qīng 怀 sōng xià shuì   kuài xīn míng chuāng    
céng hóu yǒu yùn   shī xié fēng shuāng chóng lái bài bái qián   shēn xìng páng    
shān sēng zuò yīn   sǒng jiān ér zhǎng yuàn shī gòng yǎng   xūn zhī jiàn xiāng    
guān sān gōng   lǐn rán wàn wàng dāng jiā   shí zhào yuán xiāng