和游谷山

宋代 释德洪
颍皋擘窠书棐几,玉勒银钩照林麓。山堂聚观杂贤鄙,人人欢然如所欲。 独馀耆年视凝远,就观尚如隔罗縠。筠床瓦枕试新凉,小雨南风正清熟。 岸中一笑山答响,我亦为君聊捧腹。晚晴轩槛亦何有,隔屋茶烟度修竹。 呼童索纸赋新诗,诗成字字清如玉。人间何从有此客,满腹精神真可掬。 我惭衰老亦作诗,譬如菌芝生朽木。
yǐng gāo shū fěi   yín gōu zhào lín shān táng guān xián rén   rén huān rán suǒ    
nián shì níng yuǎn   jiù guān shàng luó yún chuáng zhěn shì xīn liáng xiǎo   nán fēng zhèng qīng shú    
àn zhōng xiào shān xiǎng   wèi jūn liáo pěng wǎn qíng xuān jiàn yǒu   chá yān xiū zhú    
tóng suǒ zhǐ xīn shī   shī chéng qīng rén jiān cóng yǒu mǎn   jīng shén zhēn    
cán shuāi lǎo zuò shī   jūn zhī shēng xiǔ