和永叔喜雪

宋代 刘敞
阴风触物生晚劲,积雪经旬戏春令。气排水国吁可骇,势覆山城力谁竞。 缤纷乍逐飞霰夺,惨淡仰见浮云定。稍并日夜明相续,欲乱玄黄色交映。 丘陵迤逦增更高,市井喧卑听逾静。包荒含垢似天德,履素居纯近民性。 可怜佳境浩无极,非有雄辞岂能咏。匆忆避地歌其雱,携手驱车及宽政。 迩来盈尺亦何有,高卧闭门方自庆。矧占丰岁宜九谷,重抑骄阳驱百病。 龙蛇在蛰莺在谷,与我俱欣四时正。新诗翩翩摧古人,汝阴太守明廷臣。 侔色揣称笑流俗,与民乐赓阳春曲。由来曲高和必寡,况我才居郢人下。
yīn fēng chù shēng wǎn jìn   xuě jīng xún chūn lìng pái shuǐ guó hài   shì shān chéng shuí jìng
bīn fēn zhà zhú fēi xiàn duó   cǎn dàn yǎng jiàn yún dìng shāo bìng míng xiāng   luàn xuán huáng jiāo yìng
qiū líng zēng gèng gāo   shì jǐng xuān bēi tīng jìng bāo huāng hán gòu shì tiān   chún jìn mín xìng
lián jiā jìng hào   fēi yǒu xióng néng yǒng cōng pāng   xié shǒu chē kuān zhèng
ěr lái yíng chǐ yǒu   gāo mén fāng qìng shěn zhàn fēng suì jiǔ   zhòng jiāo yáng bǎi bìng
lóng shé zài zhé yīng zài   xīn shí zhèng xīn shī piān piān cuī rén   yīn tài shǒu míng tíng chén
móu chuǎi chèn xiào liú   mín yuè gēng yáng chūn yóu lái gāo guǎ   kuàng cái yǐng rén xià