和永叔十二韵

宋代 刘敞
爱公犹爱屋上乌,何况公家手种菊。忆昔重阳醉共赏,已落纱帽欢不足。 谁令繁霜逼芳意,坐使严风卷馀馥。主人于此情不浅,上客方来强令束。 马声玲珑摇玉环,屦綦参差破苔绿。重寻荒径忆五柳,因咏东篱憩茅屋。 巳怜归鸟有真意,更觉晨风伤局促。引杯大釂倾玉壶,击节应非响乔木。 物华瞬息暂入梦,世事蚊虻一过目。浮邱接袂当凤举,俗士歌骊真狗曲。 衣冠顷来尘土变,形貌今者毛发秃。公诗乃使我忘老,逸调何由能继属。
ài gōng yóu ài shàng   kuàng gōng jiā shǒu zhǒng chóng yáng zuì gòng shǎng   luò shā mào huān
shuí lìng fán shuāng fāng   zuò shǐ 使 yán fēng juǎn zhǔ rén qíng qiǎn   shàng fāng lái qiáng lìng shù
shēng líng lóng yáo huán   cēn tái 绿 zhòng xún huāng jìng liǔ   yīn yǒng dōng máo
lián guī niǎo yǒu zhēn   gèng jué chén fēng shāng yǐn bēi jiào qīng   jié yīng fēi xiǎng qiáo
huá shùn zàn mèng   shì shì wén méng guò qiū jiē mèi dāng fèng   shì zhēn gǒu
guān qǐng lái chén biàn   xíng mào jīn zhě máo gōng shī nǎi shǐ 使 wàng lǎo   diào yóu néng shǔ