和永叔鸣鸠诗

宋代 刘敞
晴鸠欢求雌,雨鸠闹逐妇。天地有晴阴,嗟尔何欣复何怒。 柔桑如云春暮时,吴蚕半眠紫葚肥。食不过数粒,寝不过一枝。 妇子相安可以老,何用汲汲合且离。雷公号呼风伯舞,天借之权作霖雨。 可怜汝愚终不省,反室于怒谁哀汝。昔人恶尔巧,今人笑尔拙。 巧不得近瑶台,拙不能保家室。尔巧尔拙非汝情,天机回阖难自平,世人假尔推阴晴。
qíng jiū huān qiú   jiū nào zhú tiān yǒu qíng yīn   jiē ěr xīn
róu sāng yún chūn shí   cán bàn mián rèn féi shí guò shù   qǐn guò zhī
xiāng ān lǎo   yòng qiě léi gōng hào fēng   tiān jiè zhī quán zuò lín
lián zhōng xǐng   fǎn shì shuí āi rén è ěr qiǎo   jīn rén xiào ěr zhuō
qiǎo jìn yáo tái   zhuō néng bǎo jiā shì ěr qiǎo ěr zhuō fēi qíng   tiān huí nán píng   shì rén jiǎ ěr tuī yīn qíng