和永叔六篇其四禁中鞓红牡丹

宋代 梅尧臣
与公同是洛阳客,今日论年皆作翁。 一见此花知有感,衰颜不似旧时红。
gōng tóng shì luò yáng   jīn lùn nián jiē zuò wēng  
jiàn huā zhī yǒu gǎn   shuāi yán shì jiù shí hóng