和永叔六篇其六啼鸟

宋代 梅尧臣
提胡芦,提胡芦, 尔莫劝翁沽美酒。公多金钱赐醇酎, 名声压时为不朽。百舌子, 百舌子,春泥方滑滑。 泥虽滑滑辇道平,莫学竹鸡言易发。 深宫许尔来报春,便是好鸟同其群。 清声啭入君王耳,安用穿丛苦避人。 桃李无言何所益,毕竟有谢须纷纷。 莫以荣华长不歇,人间已见翟公门。 安不忘危谁可贵,贵时能忆困时闻。
   
ěr quàn wēng měi jiǔ gōng duō jīn qián chún zhòu    
míng shēng shí wéi xiǔ bǎi shé    
bǎi shé   chūn fāng huá huá  
suī huá huá niǎn dào píng   xué zhú yán  
shēn gōng ěr lái bào chūn   biàn 便 shì hǎo niǎo tóng qún  
qīng shēng zhuàn jūn wáng ěr   ān yòng chuān 穿 cóng rén  
táo yán suǒ   jìng yǒu xiè fēn fēn  
róng huá zhǎng xiē   rén jiān jiàn gōng mén  
ān wàng wēi shuí guì   guì shí néng kùn shí wén