和咏草

宋代 程颢
渐觉东皇意思匀,陈根初动夜来新。忽惊平地有轻绿,已盖六街无旧尘。 莫为枯荣吟野草,且怜愁醉柅香轮。诗人空怨王孙远,极目萋萋又一春。
jiàn jué dōng huáng yún   chén gēn chū dòng lái xīn jīng píng yǒu qīng 绿   gài liù jiē jiù chén    
wèi róng yín cǎo   qiě lián chóu zuì xiāng lún shī rén kōng yuàn wáng sūn yuǎn   yòu chūn