和易岩兄芙蓉吟

宋代 王柏
大专肫肫分四气,曜灵西征驾新霁。 人间万宝告成时,白帝畴功有良贵。 后皇嘉惠放一头,霓旌鸾毂恣晨游。 蜀锦步帐数千里,烂然一抹眼波流。 玉容沐露月梳晓,翠袖蹁跹舞微笑。 云舒霞卷竞芳穠,照水迎风为谁好。 水中木末眩骚人,拒霜宜霜名字新。 平生不识春宵暖,甘随青女嫁花神。 易岩胸中五千卷,景物驱归句中炼。 赏花不是少年心,见花依旧少年面。 石丁作主事难凭,子高那是梦仙瀛。 何如醉乡自广大,幕天席地山为屏。 诗魂醒处风光转,梅花已筑受降城。
zhuān zhūn zhūn fēn   yào líng 西 zhēng jià xīn  
rén jiān wàn bǎo gào chéng shí   bái chóu gōng yǒu liáng guì  
hòu huáng jiā huì fàng tóu   jīng luán chén yóu  
shǔ jǐn zhàng shù qiān   làn rán yǎn liú  
róng yuè shū xiǎo   cuì xiù pián xiān wēi xiào  
yún shū xiá juǎn jìng fāng nóng   zhào shuǐ yíng fēng wèi shuí hǎo  
shuǐ zhōng xuàn sāo rén   shuāng shuāng míng zi xīn  
píng shēng shí chūn xiāo nuǎn   gān suí qīng jià huā shén  
yán xiōng zhōng qiān juǎn   jǐng guī zhōng liàn  
shǎng huā shì shào nián xīn   jiàn huā jiù shào nián miàn  
shí dīng zuò zhǔ shì nán píng   zi gāo shi mèng xiān yíng  
zuì xiāng guǎng 广   tiān shān wèi píng  
shī hún xǐng chù fēng guāng zhuǎn   méi huā zhù shòu xiáng chéng