何宜人挽诗

宋代 洪适
心了金刚偈,身膺石窌封。灵津双剑合,平壤万家容。 感慕风吹棘,悲凉雾喝松。乡人清泪落,可但辍邻舂。
xīn le jīn gāng   shēn yīng shí jiào fēng líng jīn shuāng jiàn píng   rǎng wàn jiā róng    
gǎn fēng chuī   bēi liáng sōng xiāng rén qīng lèi luò   dàn chuò lín chōng