贺尹学士辟经略府

宋代 刘敞
年来方苦兵,蛮夷久滑夏。西陲亭障尽,人骨蔽荒野。 汉家飞将多,程李相上下。试问谁董之,王朝大司马。 分廷授斧钺,号令从此把。主忧臣当辱,开府纳儒雅。 堂堂蒙山旧,乃是谪仙者。谋画当代无,胸襟一朝写。 诚知铄铅矿,不合烦大冶。要使借前筹,非公谅谁假。 鹰饥肯择肉,骥逸始流赭。由来抱轩昂,可得不脱洒。 昨闻赋刍粟,中户困楚槚。此事已大急,哀哉动鳏寡。 兵家尚神速,世务忌苟且。愿公更深谋,却敌如破瓦。 䲔鲵埽封境,疲瘵沐纯嘏。岂令鲁仲尼,独赞王孙贾。
nián lái fāng bīng   mán jiǔ huá xià chuí 西 tíng zhàng jǐn rén   huāng    
hàn jiā fēi jiàng duō   chéng xiāng shàng xià shì wèn shuí dǒng zhī wáng   cháo    
fēn tíng shòu yuè   hào lìng cóng zhǔ yōu chén dāng kāi      
táng táng méng shān jiù   nǎi shì zhé xiān zhě móu huà dāng dài xiōng   jīn zhāo xiě    
chéng zhī shuò qiān kuàng   fán yào shǐ jiè 使 qián chóu fēi   gōng liàng shuí jiǎ    
yīng kěn ròu   shǐ liú zhě yóu lái bào xuān áng   tuō    
zuó wén chú   zhōng kùn chǔ jiǎ shì āi   zāi dòng guān guǎ    
bīng jiā shàng shén   shì gǒu qiě yuàn gōng gēng shēn móu què      
qíng sào fēng jìng   zhài chún lìng zhòng   zàn wáng sūn jiǎ