河阴望河朔感寓一首
南来边报日骎骎,思禹亭高泪满襟。野烧为谁留白草,荒城空自隔疏林。
雁声不断天连水,山色无情古又今。离合兴亡只如此,往年争识少陵心。
nán
南
lái
来
biān
边
bào
报
rì
日
qīn
骎
qīn
骎
,
sī
思
yǔ
禹
tíng
亭
gāo
高
lèi
泪
mǎn
满
jīn
襟
。
。
yě
野
shāo
烧
wèi
为
shuí
谁
liú
留
bái
白
cǎo
草
,
huāng
荒
chéng
城
kōng
空
zì
自
gé
隔
shū
疏
lín
林
。
。
yàn
雁
shēng
声
bù
不
duàn
断
tiān
天
lián
连
shuǐ
水
,
shān
山
sè
色
wú
无
qíng
情
gǔ
古
yòu
又
jīn
今
。
。
lí
离
hé
合
xīng
兴
wáng
亡
zhī
只
rú
如
cǐ
此
,
wǎng
往
nián
年
zhēng
争
shí
识
shǎo
少
líng
陵
xīn
心
。
。