和殷舍人萧员外春雪

宋代 徐铉
万里春阴乍履端,广庭风起玉尘干。梅花岭上连天白, 蕙草阶前特地寒。晴去便为经岁别,兴来何惜彻宵看。 此时鸳侣皆闲暇,赠答诗成禁漏残。
wàn chūn yīn zhà duān   guǎng 广 tíng fēng chén gàn méi huā lǐng shàng lián tiān bái  
huì cǎo jiē qián hán qíng biàn 便 wèi jīng suì bié   xīng lái chè xiāo kàn
shí yuān jiē xián xiá   zèng shī chéng jìn lòu cán