和因上人四首

宋代 王之道
拍天湖水乱蛙鸣,雨脚随风泼细尘。 翠幄不开杨柳晚,红云初坐海棠春。
pāi tiān shuǐ luàn míng   jiǎo suí fēng chén
cuì kāi yáng liǔ wǎn   hóng yún chū zuò hǎi táng chūn