和颖叔丁山黯字

宋代 郭祥正
寒日少晶光,山色亦惨惨。瀑泉冻不飞,啼鸟声顿减。 传呼绣衣来,僧鼓击坎坎。石坐无毡裀,团团织蒲菼。 比为泉石游,固已慕清淡。爱君神采莹,皎若白玉鉴。 一登林际亭,毫发无遗瞰。勇起发孤唱,四坐噤莫阚。 君辞如太羹,我语效盐咸。卷旗促降敌,贤将释不斩。 虽生已包羞,铅刀竟谁錾。却读道旁碑,往事增新感。 功名能几何,回首岁时暂。胡为夺浩气,百忧煎一胆。 趋时既迍邅,独往固勇敢。白云无人争,皓月从我揽。 开樽直一醉,莫惊别袖掺。明发何所思,龙断坐汲黯。
hán shǎo jīng guāng   shān cǎn cǎn quán dòng fēi   niǎo shēng dùn jiǎn    
chuán xiù lái   sēng kǎn kǎn shí zuò zhān yīn tuán   tuán zhī tǎn    
wéi quán shí yóu   qīng dàn ài jūn shén cǎi yíng jiǎo   ruò bái jiàn    
dēng lín tíng   háo kàn yǒng chàng   zuò jìn hǎn    
jūn tài gēng   xiào yán xián juǎn jiàng xián   jiāng shì zhǎn    
suī shēng bāo xiū   qiān dāo jìng shuí zàn què dào páng bēi wǎng   shì zēng xīn gǎn    
gōng míng néng   huí shǒu suì shí zàn wéi duó hào bǎi   yōu jiān dǎn    
shí zhūn zhān   wǎng yǒng gǎn bái yún rén zhēng hào   yuè cóng lǎn    
kāi zūn zhí zuì   jīng bié xiù càn míng suǒ lóng   duàn zuò àn