和叶宰韵题无咎斋

宋代 白玉蟾
蜗角蝇头既可憎,如何又问利和名。 学他太古先天妙,舍取中庸一点诚。 乾坤所谓日月祖,坎离乃是天地精。 工夫学到震无咎,只字拔茅乘泰亨。
jiǎo yíng tóu zēng   yòu wèn míng
xué tài xiān tiān miào   shě zhōng yōng diǎn chéng
qián kūn suǒ wèi yuè   kǎn nǎi shì tiān jīng
gōng xué dào zhèn jiù   zhī máo chéng tài hēng