和叶野渡易古铜瓶韵

宋代 卫宗武
此方而彼圆,何异冰与炭。 彼工而此朴,土簋眎玉瓒。 达人以道观,万殊等一贯。 我有四耳尊,自谓今之冠。 刻画尽精微,光泽加璀璨。 流传知几年,器不减周汉。 肯使居水湄,敬用如始盥。 殆类古罍洗,盆盎不可乱。 以好易所好,在昔有公案。 张砚晋卿石,坡老诗可按。 于以笃心盟,岂但荣目观。 缅思古之人,未尝不三叹。 君这螭文壶,相去未能半。 痴儿厌家鸡,咄咄求互换。 四美欲其并,片言为之赞。 慨然湖海襟,弗以锱铢算。 捷于响斯答,不宝已所玩。 折简墨未乾,订金言靡叛。 信云义易利,殆类耕逊畔。 将以舂容篇,兴目珠玑粲。 捧持簪春花,恨无双玉腕。 凡物各有匹,以时而合散。 干将与莫邪,蛟龙可水断。 方其埋丰城,雌雄元示判。 神光射斗牛,如烈山以爨。 方册纪载详,晋史稽所窜。 一谓归张华,一谓属雷焕。 变化复成偶,奔逸不可绊。 嗟予欠义方。所谓亦云谩。 求得既膺铭,负惭尤汗涣。 命之谨所藏,珍重勿亵玩。 子孙其永怀,岂但目前看。
fāng ér yuán   bīng tàn  
gōng ér   guǐ shì zàn  
rén dào guàn   wàn shū děng guàn  
yǒu ěr zūn   wèi jīn zhī guān  
huà jǐn jīng wēi   guāng jiā cuǐ càn  
liú chuán zhī nián   jiǎn zhōu hàn  
kěn shǐ 使 shuǐ méi   jìng yòng shǐ guàn  
dài lèi léi   pén àng luàn  
hǎo suǒ hǎo   zài yǒu gōng àn  
zhāng yàn jìn qīng shí   lǎo shī àn  
xīn méng   dàn róng guān  
miǎn zhī rén   wèi cháng sān tàn  
jūn zhè chī wén   xiāng wèi néng bàn  
chī ér yàn jiā   duō duō qiú huàn  
měi bìng   piàn yán wèi zhī zàn  
kǎi rán hǎi jīn   zhū suàn  
jié xiǎng   bǎo suǒ wán  
zhé jiǎn wèi qián   dìng jīn yán pàn  
xìn yún   dài lèi gēng xùn pàn  
jiāng chōng róng piān   xīng zhū càn  
pěng chí zān chūn huā   hèn shuāng wàn  
fán yǒu   shí ér sàn  
gàn jiàng   jiāo lóng shuǐ duàn  
fāng mái fēng chéng   xióng yuán shì pàn  
shén guāng shè dòu niú   liè shān cuàn  
fāng zǎi xiáng   jìn shǐ suǒ cuàn  
wèi guī zhāng huà   wèi shǔ léi huàn  
biàn huà chéng ǒu   bēn bàn  
jiē qiàn fāng suǒ wèi yún mán    
qiú yīng míng   cán yóu hàn huàn  
mìng zhī jǐn suǒ cáng   zhēn zhòng xiè wán  
sūn yǒng huái 怀   dàn qián kàn