和野亭韵 其一

明代 边贡
锦袍玉带赋归农,竹杖芒鞋伴一翁。风月乾坤随处是,江湖廊庙此心同。 閒招海鹤阶前舞,笑看晨霞水际红。争向盛时誇勇退,不知身在急流中。
jǐn páo dài guī nóng   zhú zhàng máng xié bàn wēng fēng yuè qián kūn suí chù shì jiāng   láng miào xīn tóng    
xián zhāo hǎi jiē qián   xiào kàn chén xiá shuǐ hóng zhēng xiàng shèng shí kuā yǒng tuì 退   zhī shēn zài liú zhōng