和叶某留别原韵 其一

清代 戴亨
浊俗谁堪性命亲,出尘丰格慕长春。云衾石枕名山梦,月径苔矶野鹤茵。 混沌凿开天上路,大千甘溺幻中身。从兹抉出樊笼外,万虑纠纷一霎驯。
zhuó shuí kān xìng mìng qīn   chū chén fēng cháng chūn yún qīn shí zhěn míng shān mèng yuè   jìng tái yīn    
hùn dùn záo kāi tiān shàng   qiān gān huàn zhōng shēn cóng jué chū fán lóng wài wàn   jiū fēn shà xùn