和叶某留别原韵 其九
有道真能害作亲,冬藏秋杀尽皆春。鼎炉鲍石烹神火,海峤蛟珠列翠茵。
银汉槎头徵往事,白云乡里悟前身。任教轩冕罗天阙,龙性从来不受驯。
yǒu
有
dào
道
zhēn
真
néng
能
hài
害
zuò
作
qīn
亲
,
dōng
冬
cáng
藏
qiū
秋
shā
杀
jìn
尽
jiē
皆
chūn
春
dǐng
。
lú
鼎
bào
炉
shí
鲍
pēng
石
shén
烹
huǒ
神
hǎi
火
,
qiáo
海
jiāo
峤
zhū
蛟
liè
珠
cuì
列
yīn
翠
茵
。
yín
银
hàn
汉
chá
槎
tóu
头
zhēng
徵
wǎng
往
shì
事
,
bái
白
yún
云
xiāng
乡
lǐ
里
wù
悟
qián
前
shēn
身
rèn
。
jiào
任
xuān
教
miǎn
轩
luó
冕
tiān
罗
què
天
lóng
阙
,
xìng
龙
cóng
性
lái
从
bù
来
shòu
不
xùn
受
驯
。