和野渡雪消二律 其二

宋代 卫宗武
可亲馀暇复奚为,雪霁何妨剩赋诗。应怪玉峰还翳荟,更怜银屋变茅茨。 结成冰笋方连夜,散作檐花特顷时。物物要知须返本,冰仍归水更何疑。
qīn xiá wèi   xuě fáng shèng shī yīng guài fēng hái huì gèng   lián yín biàn máo    
jié chéng bīng sǔn fāng lián   sàn zuò yán huā qǐng shí yào zhī fǎn běn bīng   réng guī shuǐ gèng