和野渡雪消二律

宋代 卫宗武
雪晴吟弄句仍佳,满纸鲛珠屡拜嘉。 刻玉林林空楮叶,沾泥处处失杨花。 消成滴沥原归旧,润入根荄生有涯。 賸洗瓶罂储此水,待驱炎暑煮春茶。
xuě qíng yín nòng réng jiā   mǎn zhǐ jiāo zhū bài jiā  
lín lín kōng chǔ   zhān chù chù shī yáng huā  
xiāo chéng yuán guī jiù   rùn gēn gāi shēng yǒu  
shèng píng yīng chǔ shuǐ   dài yán shǔ zhǔ chūn chá