和野渡为青溪赋

宋代 卫宗武
好士不论亲与疏,绝甘分少宁求余。 孔程一见便倾盖,懽如故旧其非欤。 世多奇俊无南北,平昔可曾致佳客。 吾乡良友无出君,二仲之交犹欠一。 青溪人瑞名闻扬,剑气上射牛斗光。 淋淳笔下走风雨,其势浩浩声浪浪。 双鹄俱堪侪野鹤,宜与翱翔天地廓。 一为羁羽一仝巢,羁者飞来慰寥寞。 人生遇合天实为,远方朋来从尔思。 但亲益友非损友,何间新知与旧知。 吾侪所臭在投合,有来馆粲须延纳。 不妨北海常开樽,岂但休源乃施榻。 我家有竹门可款,植此不徒悦俗眼。 批风抹月待嘉宾,绝胜肉食供翰晚。 嵇吕交情虽似漆,千里相遇难再得。 何如耆俊里社仝,时得亲薰才学识。
hǎo shì lùn qīn shū   jué gān fēn shǎo níng qiú  
kǒng chéng jiàn biàn 便 qīng gài   huān jiù fēi  
shì duō jùn nán běi   píng zēng zhì jiā  
xiāng liáng yǒu chū jūn   èr zhòng zhī jiāo yóu qiàn  
qīng rén ruì míng wén yáng   jiàn shàng shè niú dòu guāng  
lín chún xià zǒu fēng   shì hào hào shēng làng làng  
shuāng kān chái   áo xiáng tiān kuò  
wèi tóng cháo   zhě fēi lái wèi liáo  
rén shēng tiān shí wèi   yuǎn fāng péng lái cóng ěr  
dàn qīn yǒu fēi sǔn yǒu   jiān xīn zhī jiù zhī  
chái suǒ chòu zài tóu   yǒu lái guǎn càn yán  
fáng běi hǎi cháng kāi zūn   dàn xiū yuán nǎi shī  
jiā yǒu zhú mén kuǎn   zhí yuè yǎn  
fēng yuè dài jiā bīn   jué shèng ròu shí gōng hàn wǎn  
jiāo qing suī shì   qiān xiāng nàn zài  
jùn shè tóng   shí qīn xūn cái xué shí